Em bé sao mai - Kim Bôi - Hòa Bình

[m]http://www.youtube.com/watch?v=aSnOZ4iM5w8[/m]
    Em Bé Sao Mai
     Nằm bẹp trên giường, cột sống cong vẹo hình chữ S, xương hông nhô lên, mặt úp xuống chiếu, Sao Mai đang mải mê viết.
     Em cứ nằm như thế viết say sưa, cần mẫn cho đến khi những ngón tay bé xíu nhức buốt lên, toàn thân đau đớn ê ẩm như bị đòn, lúc đó Sao Mai mới buông bút nhắm mắt.
     Em cố hít một hơi thật sâu cho không khí căng đầy lồng ngực. Nín thở vài giây rồi em há miệng từ từ thở ra… Lặp lại vài ba lần như vậy Sao Mai thấy lòng thư thái, nhẹ nhõm, sức khỏe như được phục hồi. Nghỉ ngơi ít phút em lại cầm bút viết.
   
Nằm nghiêng bên trái mãi, người mỏi nhừ và rất đau, Sao Mai yêu cầu lật nghiêng em sang bên phải. ( Với em tay nào cũng viết được như nhau). Khi cả hai tay đều mỏi nhừ, Sao Mai buông bút, em bắt đầu viết tiếp vào điện thoại di động … Sau đó em chắp nối vào máy tính.    
    Tên thật của em là Nguyễn Thị Nguyện, còn cái tên “Em bé Sao Mai” là một người thân đã tặng cho em. Đó cũng chính là biệt danh của em trên mạng.
     Nếu Sao Mai muốn ngồi trước máy tính để làm việc, bố mẹ em phải nẹp người em vào chiếc áo giáp làm bằng nhựa cứng, cho em lên xe lăn đặt trước màn hình. Bố mẹ em phải làm thế vì em bị liệt mềm tứ chi.
    Nhìn cử chỉ âu yếm, ân cần của mẹ, Sao Mai thương mẹ đến thắt lòng. Thế là cái quá khứ đầy vất vả đau thương của em và gia đình cứ lần lượt hiện về như những thước phim quay chậm.
     Em ra đời được năm tháng, mẹ phát hiện ra em bị bại liệt. Bố mẹ tức tốc đưa em đến hết bệnh viện này tới thầy thuốc nọ. Đó là những bệnh viện lớn nhất của miền Bắc như: Việt Đức, Bà mẹ trẻ em, Nhi Thụy Điển, Chỉnh Hình Sơn Tây, bệnh viện châm cứu Đống Đa… Mẹ đã  nhờ các giáo sư nổi tiếng như Nguyễn Viết Thúy, Nguyễn Tài Thu thăm khám, chữa trị cho em, mong sao em thoát khỏi tật nguyền.
        Nhưng… Số phận đã an bài. Bệnh của em không thầy nào, thuốc nào chữa khỏi.
Sao Mai chăm chú nhìn mẹ. Không thể đếm được đã có bao nhiêu đêm mẹ thức nhìn em, nuốt nước mắt vào trong, lòng quặn thắt thương xót cho số phận đứa con yêu bé bỏng, mẹ cũng là một thầy thuốc giỏi tận tâm với nghề. Mẹ đã từng chữa khỏi bao căn bệnh hiểm nghèo, đem lại hạnh phúc cho bao gia đình, vậy mà đến đứa con ruột của mình mẹ đành bất lực.
Và rồi Sao Mai vẫn cứ sống, cứ lớn lên trong vòng tay nồng nàn của mẹ. Mẹ em cũng là người đã thổi vào tâm hồn em tình yêu cuộc sống, truyền cho em sức mạnh để em vượt qua những đớn đau, mất mát thiệt thòi mà số phận đã dành cho em, giúp em làm nên bao điều kì diệu.
Khi còn nhỏ, Sao Mai chẳng nghĩ được gì nhiều. Em chỉ có môt khát khao cháy bỏng là được cùng các bạn cắp sách đến trường và em đã quyết tâm dốc hết sinh lực của mình đánh vật với từng con chữ.
Để giúp em đến trường thuận lợi hơn, bác Nguyễn Văn Thuân- bạn đồng môn của mẹ em đã làm tặng em chiếc xe lăn đầu tiên.
        Mười hai năm qua, cha mẹ em đã bất chấp nắng mưa kiên trì đưa em đến lớp, đi dự các cuộc thi… Không phụ lòng mọi người, Sao Mai đã có bảy năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi, năm năm học sinh tiên tiến.
Thời gian trôi nhanh thật, mới thế mà đã hai mốt năm qua rồi. Hai mốt năm qua chưa một đêm nào mẹ em được nằm yên giấc bên em kể cả khi sức khỏe của em ở trạng thái bình thường. Mỗi đêm mẹ em vẫn phải thức dậy ít nhất năm lần để trở mình, xoa bóp thân thể cho em.
        Thượng đế thật bất công với em nhưng còn dành cho em một chút xíu nhân từ.
         Đó là cho em một khuôn mặt xinh xắn, dịu hiền đầy nữ tính, một làn da trắng mịn. Nếu bạn có dùng kem dưỡng da cao cấp Hàn Quốc hay mỹ phẩm OriFlame của Thụy Điển bạn cũng đừng hy vọng có một làn da mịn màng hơn thế!
        
Sao Mai còn có một giọng nói trong veo đáng yêu như con trẻ, một giọng ca êm ái mượt mà và một mái tóc đen dầy óng ả như cái thác nước đổ xuống phủ kín tâm lưng gầy mảnh khảnh của em.
         Nhưng trên hết, em có một bộ não thông minh, một trái tim nhân hậu giàu lòng trắc ẩn và… Những ngón tay biết cử động.
         Phải – Đó là đôi tay vàng.
         Đôi tay của con người là một sản phẩm hoàn mỹ nhất của tạo hóa, là một bộ máy tinh xảo và đẹp đẽ , là tượng trưng cho sức mạnh và trí tuệ.
         Bạn hãy tưởng tượng một đôi tay bé xíu, vòng cổ tay không quá sáu cm , không cầm nổi thìa xúc cơm ăn nhưng em có thể viết, vẽ bằng hai tay đều đẹp.
         Nếu bạn đặt một tay em vào con chuột máy tính, một tay em lên bàn phím, ngồi trước máy tính em có thể trở thành họa sĩ, nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ…
         Năm 2008, mạng Xã hội Tamtay.vn đã tổ chức cuộc thi “Mùa xuân và tôi” với sự bảo trợ thông tin của Báo Tiền Phong Online và Tạp chí Xã hội thông tin. Em đã tham gia và đã nhận được ba giải thưởng từ cuộc thi viết Blog:
        Một là Giải  nhất chặng hai cuộc thi “Mùa xuân và tôi” do bạn đọc bình chọn.
        Hai là Giải khuyến khích vòng chung kết với tác phẩm “Trái tim mùa xuân”
        Ba là Giải video clip xuất sắc với tác phẩm “Ký ức mùa xuân”
    
Năm 2009, em lại tham gia cuộc thi viết “Một chuyến đi” do báo Thể Thao Văn Hóa tổ chức với sự bảo trợ của ngài Rolf Bergman, Đại sứ Vương Quốc Thụy Điển tài trợ nhân dịp kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngoại giao
Thụy Điển - Việt Nam (1969-2009).
       Sao Mai đã viết một chuyến đi đáng nhớ với tác phẩm “Tia nắng đáy sông”.
Với tác phẩm này Sao Mai đã giành được một giải thưởng tuyệt vời. Đó là một chuyến đi du lịch nước ngoài, thăm quan Siemreap - Angkor - Phnompenh 4 ngày 3 đêm.
       Nhưng tiếc thay em lại bị ốm. Em không đủ sức khỏe tham dự chuyến du lịch đặc biệt này.
       Sao Mai rất yếu. Em thường bị ốm chu kỳ. Cứ mỗi năm sẽ bị một trận ốm rất nặng. Biểu hiện lâm sàng ở em là đau đớn khắp người, sốt cao, nôn ra máu tươi. Khi ốm em thường không ăn gì, chỉ uống toàn nước lã và nước mưa. Nếu bạn cầm một bát nước đun sôi để nguội đem ra giếng giả vờ múc nước từ giếng đem vào cho em , em vẫn nhận ra ngay. Có trận ốm kéo dài hàng nửa tháng, bác sĩ lấy ven để truyền dịch cho em nhưng không lấy được một giọt máu nào. Người em trắng bệch như tờ giấy Poluya. Cả nhà em hoảng hốt, ai cũng nghĩ rằng em không thể nào qua nổi. Nhưng… Nam Tào chưa dám xóa tên em . Em quả là có sức sống mãnh liệt đến lạ kỳ.
      Bị giam mình trong căn phòng nhỏ tầng hai có một cái cửa sổ. Cái cửa sổ duy nhất có thể giúp em được hưởng những cơn gió mát lành, được nhìn thấy mây trời hoặc đôi khi là một cánh cò chấp chới bay qua. Cũng từ ô cửa sổ nhỏ này, những khi ra vườn tôi lại nhìn thấy em trên chiếc xe lăn, đôi mắt mơ màng nhìn xa xăm…
      Chắc em đang ao ước “Gía mình được khỏe mạnh như mọi người, với đôi chân trần mình sẽ chạy nhảy khắp vườn hái hoa bắt bướm, trồng rau, nhổ cỏ giúp bà. Mình sẽ trèo tót lên cây hồng xiêm quả sai trĩu cành, tìm ăn những quả chín cây ngọt lịm…”
      Ở nông thôn ngày xưa nhà ai cũng có vườn. Biên giới hai nhà là “Cái dậu mồng tơi” chứ bây giờ người ta cũng bán đất xây nhà cao tầng nên cái cửa sổ duy nhất ấy cũng bị người ta xây kín mất rồi. Có lúc em có cảm giác như mình bị sống cách biệt với xã hội loài người.
     Nhưng nhờ có chiếc máy tính, Sao Mai có thể làm quen, học hỏi và kết bạn với rất nhiều người trên khắp mọi miền Tổ Quốc.
     Đó là những người cùng cảnh ngộ với em .
     Người đầu tiên Sao Mai làm quen trên mạng là hai anh em ruột : Vũ Anh Tuấn và Vũ Anh Tú. Cả hai đều bị liệt toàn thân nhưng rất giỏi tin học và Tiếng Anh.
     Họ chỉ nằm bất động trên giường nhưng hoàn toản không phải là người vô dụng. Các anh đều là nhà báo có tài và còn biết dịch thuật kiếm tiền giúp đỡ gia đình.
     Người bạn thứ ba là anh Nguyễn Sơn Lâm, năm nay anh Lâm 28 tuổi, cao 80cm. Anh phải đi lại bằng đôi nạng rất vất vả nhưng anh đã kiên trì học tập và tốt nghiệp 2 trường đại học, biết 3 ngoại ngữ, hiện đang làm phóng viên thể thao của Báo Vietnamnet.
      Không chỉ có những người bạn tật nguyền cùng cảnh ngộ. Qua mạng vi tính, số phận còn cho Sao Mai kết bạn với những con người khỏe mạnh và tài năng. Họ đã giành cho em tình yêu thương vô bờ bến.
Đó là anh Nguyễn Viết Thắng nhân viên cty Truyền Thông Vccorp Hà Nội. Sao Mai biết anh trong một trang web đồ họa vì cả hai có cùng sở thích.
 
     Mặc dù ở tận Vĩnh Phúc anh đã không quản đường xa lên tận Hòa Bình thăm em , động viên, khích lệ em rất nhiều. Những lần em được về Hà Nội nhận giải, anh đều xin nghỉ việc để về cổ vũ em , đưa em đi thăm quan du lịch bất cứ nơi nào em thích.
      Trước khi phẫu thuật, Sao Mai sợ rằng em không còn cơ hội để bày tỏ tình yêu, lòng biết ơn của mình với cha mẹ nên em đã sáng tác bài hát “Em bé Sao Mai” để tặng cha mẹ của mình. Anh Nguyễn Xuân Hồng là quản lý cty Truyền Thông Nguyễn-Bắc Giang đã biết em qua bài hát đó trên mạng. Anh đã dạy em cách xây dựng phim, nhiều lần về tận nhà em đưa em đi nhận giải thưởng ở Hà Nội, kết nối em với bạn bè của anh trên mạng. Một trong những người bạn do anh giới thiệu mà  em vô cùng yêu quý đó là chị Hoàng Thị Huệ.
      Chị Huệ ở tận Lạng Sơn lại rất hay say xe vậy mà chị đã quyết tâm lặn lội về tận nhà để thăm em ,tặng sách cho em và cùng bạn bè đưa em về Hà Nội nhận giải thưởng . Mặc dù biêng biêng như say rượu , đi không vững nhưng chị cứ ôm em vào lòng , bế em đi khắp nơi , nhất định không nhường em cho ai khác .
      Và thật có lỗi nếu tôi không kể đến anh Lê Ngọc Tùng .
       Sao Mai biết anh Tùng qua trang Web vì cùng sở thích về điện ảnh. Biết em mơ ước trở thành diễn viên điện ảnh và anh cũng biết với sức vóc mỏng manh này ước mơ của em làm sao trở thành hiện thực ?
       Rất thương em anh đã giành hẳn bảy ngày về nhà em quay một bộ phim tài liệu . Em đã là diễn viên chính của bộ phim này.
       Thật là hạnh phúc cho em.
 Sao Mai tâm sự tiếp với tôi :
         - Trước đây cháu cứ nghĩ mình không thể viết được gì nhưng rồi anh Học xuất hiện. Anh đã phá tan mặc cảm tự ti trong cháu.
Nguyễn Văn Học lúc đó đang là sinh viên trường đại học Văn Hóa Hà Nội (2003).
Việc học hành của anh rất bận rộn nhưng anh vẫn luôn quan tâm đến cháu. Nhiều lần anh đã về nhà cháu, tận tình hướng dẫn cháu cách viết truyện ngắn , cách thể hiện tâm tư, tình cảm của mình.
          Thế là cháu quyết tâm viết: Một bài, hai bài, ba bài… Mỗi ngày bài viết của cháu lại tiến bộ hơn. Viết nhiều làm cháu đau đớn, mệt mỏi, lúc đó anh lại đàn, hát và kể chuyện vui cho cháu nghe. Anh dặn cháu: Đừng vội, cứ từ từ mà viết.
         Chính anh đã đánh thức niềm đam mê sáng tác, đánh thức những khả năng đang ngủ quên trong cháu.
         Cháu rất biết ơn anh , biết ơn cha mẹ, thầy cô, anh chị em , bè bạn bốn phương. Cả những người bạn đã cùng kề vai sát cánh bên cháu từ khi cháu tập viết những chữ cái đầu tiên . Tình thương yêu vô bờ của mọi người đã nâng đỡ tinh thần , chắp cánh ước mơ cho cháu. Cháu muốn cả thế giới biết rằng cháu rất yêu mọi người, yêu cả cuộc đời này đã cho cháu biết bao khổ đau và cũng thật nhiều hạnh phúc.
         Cháu không muốn mình giống như một hạt cát , bay đi không để lại một dấu vết gì. vì vậy cháu quyết tâm viết cuốn tự truyện để ghi lại những kỉ niệm của một thời tuổi hồng đẹp đẽ.
       Công việc viết lách của cháu cực kỳ gian khổ. Ngồi lâu , chiếc áo giáp chọc vào sườn cháu đau điếng , có lúc cháu phải nằm úp mặt xuống chiếu mà viết rồi viết vào điện thoại ,…Nhưng cháu vẫn viết
       Tôi mở máy tính của em và nhận được một tin nhắn cho em :
        “ Nguyện ơi , ông trời bất công với em quá .Nhưng ông ý thua em rồi . Thua em cả về tài năng và nghị lực !”
      Một lần vô tình tôi đọc được một bài thơ của em đăng trên báo Gia Đình
số 47-2006 .
Một Điếu Thuốc Lá
“…mỗi điếu thuốc
   Mỗi cuộc chơi
       Làm đời ngắn lại
                                                        Tôi ngồi nhìn
                 Người ta tự đốt đời mình
        Mà cay cay mắt…”
         Ý tưởng bài thơ hay quá , trình bày xúc tích, ấn tượng quá !
         Bài thơ được đăng , sau một thời gian Sao Mai  bỗng nhận được một cú điện thoại:
         - Alô ! Nguyện đấy à ? Bạn khỏe không ? Tớ đã đọc bài thơ “Một điếu thuốc lá” của bạn và tớ quyết tâm cai thuốc .
          Tớ đã cai được rồi ! Cảm ơn bạn rất nhiều .
          Đó là một bạn trai cùng học với em .
          Còn nữa :
         - Một hôm , Sao Mai  đang nằm trên giường thì điện thoại của em reo vang :
         - Chào em !( Một giọng miền trung lạ hoắc )  Anh là … Xin lỗi em , anh là con nghiện không phải là nghiện thuốc lá mà là nghiện ma túy. Anh đang bị gia đình cưỡng chế. Nhưng được đọc bài thơ “Một điếu thuốc lá” của em, tìm hiểu cuộc đời của em, anh đã có đủ dũng khí để quyết tâm cai nghiện, làm lại từ đầu !
Cảm ơn em rất nhiều!
           Em còn là một cô bé có trái tim nhân hậu và rất nhạy cảm …
           Mẹ em kể với tôi rằng :
           Một lần có một người đàn ông tuổi chừng trên ba mươi đem theo một cụ già bụng to da vàng ệch rất yếu đến nhà em khẩn khoản nói :
-         Mẹ tôi bị sơ gan cổ chướng đã nằm bệnh viện mấy tháng, giờ họ trả về. Nhưng tôi nghĩ “ còn nước còn tát” nên tôi đem cụ đến nhờ cô, bằng mọi cách hãy cứu lấy mẹ tôi!
Nghe thấy thế nó lập tức gọi em đến gần thì thầm :
-         Mẹ ơi! Trường hợp này tuyệt đối mẹ không được chối từ . Bà cụ chỉ còn tia hy vọng cuối cùng ở mẹ. Nếu mẹ chối từ bà cụ sẽ suy sụp tinh thần và sẽ chết rất nhanh . Nhà cụ ấy có vẻ nghèo mẹ đừng lấy tiền của người ta nhé !
       Em làm theo lời của cháu và bà cụ đã qua cơn hiểm nghèo sống thêm được hai năm nữa cô ạ .
        Đúng là chỉ cần một tia hy vọng cỏn con cũng có thể giúp con người bước qua cái chết trở về với cuộc sống đời thường.
       Sao Mai như chiếc lá non trên cành . Nhưng ẩn chứa bên trong cái thân hình mỏng manh yếu ớt ấy là một nghị lực sống kiên cường , một hoài bão lớn lao cháy bỏng.
     Em mơ ước trở thành sinh viên trường Đại học sân khấu điện ảnh Việt Nam, khoa thiết kế mĩ thuật làm đạo diễn phim hoạt hình . Em muốn đem lại thật nhiều niềm vui cho trẻ thơ .
       Để thực hiện mơ ước của mình em đã mở trang web của trường tìm gặp được thầy Hiệp hiệu trưởng, thầy Hào trưởng khoa thiết kế mĩ thuật .
      Cảm động trước quyết tâm cháy bỏng của em , thầy Hào thầy Hiệp và thầy Tuấn đã nhận lời giúp em học tại nhà qua mạng , bởi em không đủ sức khỏe để học tại trường.
       Em còn là một cô bé rất yêu đời, say mê ca hát và sáng tác . Nhiều đêm em ngồi viết hoặc tập hát đến một hai giờ sáng
  
Sao Mai rất thích được tham gia các chương trình ca hát và du lịch. Em ao ước hàng năm tỉnh Hòa Bình sẽ tổ chức những cuộc giao lưu cho người khuyết tật . Sao Mai muốn được hát và nói với mọi người rằng : Dù tật nguyền vẫn cứ yêu đời và hãy sống sao có ích : “Tàn nhưng không phế” như lời Bác Hồ nói với các cô chú thương binh.
… “Bao tháng năm từ khi em sinh ra thế gian con người , chẳng hiểu tại sao em không biết đi ,người ơi ! Nhiều lần ngồi ở trên chiếc xe lăn mà lòng em vẫn khát khao bao điều . Nằm một mình em gấp những ông sao cầu mong ngày mai rồi một mùa xuân đến gần , em sẽ lại được đi khắp quê hương mình .
…Em luôn phải nẹp trong chiếc áo giáp nhựa . Ngày ngày đêm đêm đau nhức từng canh nhưng em vẫn luôn cười thật tươi để mẹ và cha đỡ buồn
Cầu một ngày kia thế giới nhân gian ai cũng không mang đau thương người ơi , mọi người đều sẽ an lành đón một mùa xuân với bao hy vọng …Em sẽ vững tin băng qua niềm đau”
Đó là lời bài hát “Ký ức mùa xuân”do em sáng tác .
Chúng ta tin rằng với nghị lực kiên cường và lòng khát khao yêu cuộc sống em sẽ vươn lên và đạt được mơ ước của mình.
      Em đã biết vượt lên trên số phận!
       Tháng 6, bầu trời trong xanh không một gợn mây . Cây phượng ngoài ngõ đang lập lòe thắp lửa giữa tán lá mướt xanh và tiếng ve sầu râm ran như muốn nói với các bạn trẻ rằng : Mùa thi đã tới. Hãy “ Học , học nữa , học mãi” ( Lê Nin ). Và hãy biết vượt lên trên số phận của mình .
                                                                                                    Vũ Thị Lý
                                                                                             Chợ Bến – Cao Thắng
                                                                                              Kim Bôi – Hòa Bình
                                                                                              ĐT : 0218.3813.096