Tổng hợp lời các bài nhạc chế bất hủ

Nghệ tĩnh mình ơi năm nay gạo mất mùa
Chồng về quê vợ đèo mấy cân khoai
Bắc nồi lên luộc khoai chưa nhừ chín hẳn
Mà đàn con nhỏ tíu tít quanh mâm


Em mang trên vai màu khăn tươi thắm

em mang trên vai thùng kem to tướng
3 hào 1 chiếc em bán từng đôi
HÀ nội hôm nay kem dừa em ngon nhất
niềm vui dui nhất trong lòng em hôm nay
niềm vui chất ngất khi bán dc 50 que


Bài đất nước tôi :


Đất nước tôi, thon thả dọt đàn bầu Nghe dịu nỗi đau của mẹ
Ba lần rót bia ra, hai lần mẹ rót nhầm rượu thuốc
Các anh say rồi, mình mẹ dọn mâm,
Đất nước tôi, cứ thế thôi, cứ thế thôi
Từ thủa còn nằm nôi, sáng đánh tiến liên, chiều chơi tá lả
Lao xao trưa hè, vài vại bia hơi
Leng keng chuông chiều đề về bao nhiêu?
Xin hát về người, đất nước ơi,
Xin hát về mẹ, tổ quốc ơi


MỘNG UYÊN ƯƠNG HỒ ĐIỆP
Ngày hôm qua như dòng nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ lại được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối [dùng từ thiếu văn hoá]ng ta
Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm
Gió sớm mai thổi đi bốn phương
Xưa nay chỉ thấy người nay cười
Có ai nghe thấy người xưa khóc đâu
Hai tiếng ái tình thật cay đắng
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô
Chỉ có thể biết nhiều hay ít sao có thể biết cho đủ
Giống như đôi uyên ương bươm bướm trong những năm tháng khó khăn này
Ai có thể thoát được mối sầu nhân thế
Trong thế giới phù hoa đó
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ
Sao còn muốn lên tận trời xanh?
Chi bằng hãy cùng ngủ yên trong sự dịu êm...


Cuoc doi van dep sao
Cụ bà vẫn đẹp sao, cụ ông vẫn đẹp sao
Dù hàm răng không còn cái nào
Dù da dẻ nhăn nheo như là da cóc
Dù cho tấm thân chỉ còn da bọc
Ta vẫn cùng chung nhau 1 cỗ quan tài

1 tiếng hắt hơi
cụ bà ngất xỉu
1 cỗ xe trâu đưa bà ra phố
Thấy cụ ông đứng đó
Ở bên đường,
tay vẫn cầm... lá thư tình yêu

Ớ... trái tim cụ ông
như Mặt trời sắp lặn
đang sống nốt những ngày cuối cùng
mà vẫn còn yêu.......
........ còn yêu!


Tiểu đoàn 307
"Ai đã từng đi ngang qua bãi tha ma
Bãi tha ma có nhiều ma lắm
Ai đã từng nghe tiếng ma cười
Tiếng ma cười ha ha ha ha
Đã có lần ma cầm dao phay
Đã có lần ma chém người đấy



Giải phóng Điện Biên
Giải phóng cà chua
Bộ đội ta bắt cua về xào
Với su hào, bắp cải
Lại thêm mấy cân thịt trâu
Bộ đội ta ăn chán ăn chê
Còn thừa đút túi đem về biếu ban chỉ huy

Một đồng chí đứng lên nói rằng:
.....(đoạn này quên mất)
Súng đại bác tôi vác 1 tay
Còn 1 tay tôi đánh chết 5 thằng tây
Tí te tò te là thằng tây Ma Rốc
Đầu trọc lông lốc xxxx như quả bầu


Ta vượt trên đỉnh núi cao Trường Sơn
Ta là con của bố ta mẹ ta
Tết này là ta quyết thăm nhà
Trên con đường ta đi không cần balô không cần lương khô
..........
Ta đi theo lối nhỏ là lối an toàn


Bà già bắn máy bay
Không may đứt chun quần
Sư bố cái thằng phi công
Cút ngay cho bà thay quần...:-"



Trống cơm
"Tình bằng có cái điếu cày,
Con châm bố rít ấy mấy say là say
Ấy mấy say là say..."



Chiếc gậy Trường Sơn
Thanh niên quê tôi gọi lấy vợ thì nhanh
Gọi đi đánh trận thì trốn sạch sành sanh
Gọi đi công nhân thì tôi chưa đến tuổi
Gọi đi chiến trường thì báo cáo chân đau
Vài năm sau vợ con ríu rít
Một lũ theo sau như một đàn chó săn


Đoàn vệ quốc quân 1 lần ra đi
Hôm nay ông con như là ông tướng
Hôm nay ông bô cười quá Liên Xô
Bà bô tíu tít chặt gà chặt vịt
Cả nhà tíu tít chặt gà chặt vịt


Mùa xuân trên TP HCM
Mùa xuân này mẹ đi thăm con
Mới biết rằng con là lính mới
Trên vai con binh nhất còn son
Con đi trông dáng oai hùng

Ngày xưa cha mẹ nói mày có nghe đâu con
Bây giờ mới biết thân
Cơm ăn thì trộn với mì
Mà tiền tiêu mỗi tháng 5 tì
Về đi thôi con ơi
Sung sướng gì mà đi



HÀ NỘI NIỀM TIN VÀ HI VỌNG
Mặt đại dương vẫn mênh mông êm đềm
Chiều nào đó em bơi ra ngoài khơi
Rồi bị đuối,mê man em chìm luôn
Nhưng có rồi!Anh đây là người cá
Rồi từ đó lòng anh thêm bồi hồi
Và ước mơ em trong từng đêm
Anh mong ước tình đôi ta trở thành
Hoà mình sống bên nhau trong đại dương
Ơi em yêu,tìm em khắp trong đại dương mênh mông


Tàu anh qua núi
Đi dọc đường ray anh bắt được củ khoai
Đem về nhà anh cho vào nồi nướng
Nướng xong xuôi anh ngồi anh chén
Mà lòng anh mơ... nhiều khoai nữa cơ



TRƯỜNG SƠN ĐÔNG,TRƯỜNG SƠN TÂY

Cùng móc túi trong chợ Đồng Xuân
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm
Đường ra chợ mùa này đẹp lắm
Đồng xuân đông nhớ Đồng Xuân tây
.......................................................
Anh lên xe,trời đổ cơn mưa
Cái quạt máy xua đi nỗi nhớ
Em ra đón mặt mày rạng rỡ
Hai đài to,quạt máy riêng tư



Đoàn vệ quốc quân
Ba lô trên vai anh về thăm quê
Thăm quê thăm quê về với ông bô
Bà bô thích quá thịt gà thịt gà
Ông bô thích chí thịt vịt thịt vịt
Để đãi ông con
Ông con hôm nay như là ông vua
Ăn cơm no say lại đánh ông bô
Bà bô tức quá chạy ngay vào buồng
Cho ba cái tát đập đầu vào tường
Mày cút đi ngay
Ba lô trên vai anh lại ra đi
Ra đi ra đi thà chết không về
Thằng tây nó bắn thì nằm thì nằm
Thằng tây nó tiến thì lùi thì lùi
Để giữ lấy thân....



Cuộc đời vẫn đẹp sao
Cụ bà vẫn đẹp sao cụ ông vẫn đẹp sao
Dù hàm răng không còn chiếc nào dù thân thể nhăn nheo như là da cóc
Dù cho trái tim các cụ đã già vẫn tiếp tục yêu nhau một mối tình già
Một tiếng rên dài, cụ bà tắt thở
Một chiếc xe tang đưa cụ bà xuống lỗ, có cụ ông đứng khóc ở trên bờ, tay vẫn còn lăm lăm một lá thư tình
Ôi! Trái tim cụ ông
To! bằng hòn đá tảng
Vào cái tuổi 90 vẫn còn hộc lên 2 tiếng "Mình ơi"



"Đêm chong đèn ngồi nhớ rượu
Buộc 2 cẳng phải đi
Vợ có nói năng chi
Ta làm thinh mặc kệ
Vợ nói chi ta cũng mặc
Vợ là vợ mà ta là ta



Em ơi mùa xuân đến rồi đó
Em ơi đừng tin nó lừa đấy
Nó ở nhà quê có vợ rồi


Em ơi quần em rách rồi đó
Rách cả quần trong lẫn quần ngoài




ANH VẪN HÀNH QUÂN

Anh vẫn còn nguyên
Chưa bị sao tí gì
Nếu bị sao anh báo cho em đi lấy chồng


Bé Bé Bằng Bông

Bé bé bằng bông
Hai má bằng đồng
Hai tay bằng sắt
Hai chân bằng chì

Mẹ mua cây chuối
Cho bé tập bơi
Bao giờ chết đuối
Cho bé vào áo quan !




TRƯỜNG SƠN ĐÔNG,TRƯỜNG SƠN TÂY
Cùng móc túi trong chợ Đồng Xuân
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm
Đường ra chợ mùa này đẹp lắm
Đồng xuân đông nhớ Đồng Xuân tây


Ở bên Tây anh thương
Thương em trong nước còn nghèo ,không đồng hồ xe đạp
Mỗi khi hè về không có gì quạt mát
Gió đông về không có cốt Ănglê(áo len)

Còn em thương bên Tây anh mùa đông
Gió đông về tuyết bay trên hè phố
Biết lòng anh có nhiều khó nhọc
Vì chắc anh lo hàng vẫn chưa về

Anh lên xe,trời đổ cơn mưa
Hai quạt máy xua đi nỗi nhớ
Em ra đón ,mặt mày rạng rỡ
Hai đài to quạt máy riêng tư

Từ bên anh đưa sang bên nơi em
Những chuyến hàng nối nhau đang về nước
Như tình yêu nối dài vô tận
Ơi hàng Tây quý hơn hàng ta





NHẠC RỪNG
..............................................
Có anh chữa khoá
Đi qua khu nhà vắng
Lắng nghe nhạc vàng
Tâm hồn anh tan nát
Anh ngồi một mình
Rồi cất tiếng "khoá ơ"
.....................................



Hoa sứ nhà nàng
Đêm qua mẹ bảo tôi,
Trèo sang gác nhà nàng,
Có gì vơ bằng hết,
Kể cả .....................



Chiều biên giới anh thèm thuốc lào
Dọc đủ đủ anh làm điếu cày
Giựt lông nách anh làm thuốc lào
Dù kiểu gi` anh cũng hút được............



Hành quân xa
Hành quân xa không có tiền ăn phở
Quay về nhà xin bố vợ vài xu
Tiền đâu ra cho cái thằng con rể
Tao có phải là bố đẻ mày đâu



Lời của gió
...Con chó nào chui qua bờ rào nói với tôi rằng em rất hôi!

TÌNH YÊU NHƯ CHÓ VỚI MÈO
YÊU NHAU 1 LÚC MÈO TRÈO LÊN CÂY
CHÓ NHÌN ĐÔI MẮT THƠ NGÂY
DẪM CHÂN XUỐNG ĐẤT MÈO MÀY XUỐNG không


Quân tử nhất ngôn là quân tử dại
Quân tử nói đi nói lại là quân tử khờ
Quân tử gật gờ là quân tử nghiện
Quân tử nhiều chuyện là quân tử ngu
Quân tử đi tu là quân tử mái
Quân tử mê gái là quân tử dâm
...
Có mà hâm hâm mới đi làm quân tử



****Muối sẽ cháy trong lòng axit
Và sẽ tan trong dung dịch bazơ
Tình bạn như khí Hidro
Sẽ bị chia xa trong phản ứng ****


Đêm mưa buồn tôi bước trong cô quạnh
Bước một mình mà cứ nhớ ngày xưa
Ngày xưa ấy ta cùng nhau hạnh phúc
Nắm tay nhau đi dưới cơn mưa chiều
Tôi yêu người và người cũng yêu tôi
Mà vì đâu nay tôi phải cô đơn
Bước một mình tôi trầm tư suy nghĩ
Lòng này ngàn thu em có hiểu cho



Nhớ khi hai đứa tuổi còn thơ
Nói chuyện với nhau chẳng ngại ngùng
Có lần mày bảo mồm tao rộng
Không tin hai đứa chập môi đo



khi yêu ai cũng nói nhiều
có khi nói dóc dẽ chiều người ta
khổ cho con gái cái là
lời thật không thích bảo làối gian
nên đành theo ý của nàng
bao nhiêu lời dóc thế gian đem về
cho em chìm dắm say mê
mộng mơ huyền ảo chẳng hề nghĩ suy
đến khi tỉnh mộng mơ thì
hoa tàn nhụy héo khổ vì chữ :yêu


Để râu không phải là dê
Đê râu cho biết mình mê đàn bà
Để râu [dùng từ thiếu văn hoá] phải là già
Để râu cho biết đàn bà đàn ông.


Tiền chẳng là gì.Tiền chỉ là một tờ giấy.Nếu người ta thay nó bằng tiền xu thì lập tức tất cả các tờ tiền sẽ bị vứt vào sọt rác.Tiền có thể mua được kẻ hầu,kẻ dưới mình nhưng không thể mua được sự trung thành của những kẻ đó.Tiền có thể mua được bạn bè nhưng không thể mua được sự chân thành của tình bạn đó.Tiền có thể mua được tình yêu nhưng không thể mua được sự chung thủy của tình yêu đó.Vì tiền mà đã có không biết bao nhiêu kẻ hủy hoại tất cả.Vì tiền mà tài nguyên thiên nhiên dần dần hiếm đi.Vì tiền mà động vật có nguy cơ tuyệt chủng.Vì tiền mà con người chém giết lẫn nhau.Chình vì vậy các bạn đừng có tham tiền quá mà hãy đưa tiền cho tôi


Tình yêu như chó với mèo
Yêu nhau một lúc Mèo trèo lên cây
Chó nhìn cặp mắt thơ ngây
Dậm chân xuống đất: **** mày xuống không?
Mèo cười đồ Chó lắm lông
Bố [dùng từ thiếu văn hoá] xuống đấy, đồ không biết trèo!
Chó ta nhìn thẳng mắt Mèo
Mày cứ khinh bố, bố trèo cho coi!
Chả may ngã xuống thì toi
Chó ta lầm bẩm, thế thôi kệ mày
Chả thèm cái đồ mặt dày
Gọi thì chả xuống thế này thì thôi
Dại gì cố đấm ăn xôi
Nhỡ đâu ngã xuống, thôi rồi đời trai!


Dẫu em có nghi ngờ!
Ngôi sao là ánh lửa
Mặt trời di chuyển chỗ
Chân lí là dối lừa!
Nhưng em chớ nghi ngờ
Tình yêu anh em nhé!!


Ai cũng biết là Việt Nam, Lào là anh em. Nhưng một sự thật phũ phàng là người Việt Nam mình khinh thường bọn Lào lắm. Cái gì tệ ở Việt Nam cũng gán cho cái mác Lào. Đôi dép mang gớm nhất, rẻ nhất là đôi dép Lào (15k 2 đôi). Bệnh thì có bệnh lang ben, hắc Lào. Cái thứ thuốc hút gớm nhất cũng là thuốc Lào. Cơn gió khắc nghiệt nhất cũng gọi là gió Lào. Và .... có một ông doanh nhân nọ người Lào sang Việt Nam làm việc cũng đã lâu. Trong một chuyến đi công tác Hà Lội, trên xe buýt, ông ta ngồi chung với 1 người Hà Lội. Sau khi đến trạm dừng, người Hà Lội kia phát hiện là đôi dép mình không cánh mà bay. Ông ta la lên: Thằng Lào lấy dép tao !!!"





[m][/m]